Tôi chỉ là “con đĩ của chồng”…

Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: “Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ!” .

Tôi năm nay 36 tuổi, lấy chồng được 10 năm, con trai lớn đã 8 tuổi và bé gái út cũng bước sang tuổi thứ 5. Chồng tôi hơn tôi 4 tuổi, làm chủ thầu xây dựng. Nói chung cuộc sống gia đình tôi tương đối ổn về kinh tế.

Cuộc sống nếu cứ thế diễn ra, chồng nhận được công trình đều, vợ vẫn có việc làm thì cũng chẳng đến nỗi. Nhưng kinh tế suy thoái, công việc không còn được suôn sẻ nữa, nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng thành ra tôi bất đắc dĩ trở thành « con đĩ » trong mắt chồng. Nhưng vì lý do gì đi chăng nữa, tôi cũng không thể tha thứ hay quên đi những lời độc ác đó từ chồng.

Lấy chồng là mối tình thứ 2. Cũng phải mất một thời gian để tôi có thể mở lòng ra với chồng. Thấy anh là người chững chạc, tốt tính lại nghề nghiệp vừng vàng nên tôi đã chọn anh làm chồng. Thật lòng lúc ấy vẫn chưa thực sự yêu anh, nhưng chợt nghĩ là con gái thì lấy người yêu mình còn hơn là lấy người mình yêu. Vậy là tôi đồng ý làm vợ anh.

Trước khi cưới, để lòng mình không còn vướng bận chuyện cũ, tôi tâm sự hết chuyện của mình với chồng. Từ tuổi thơ khổ sở của mình ra sao , cho tới chuyện tình sâu nặng với người cũ thế nào. Rồi tới cả chuyện lẽ ra tôi không nên nói, tôi cũng nói. Đó là việc tôi không còn trinh tiết. Kể chuyện lần đó cũng là để anh xác định lại. Nếu chấp nhận và vẫn yêu thương tôi thì anh sẽ cưới tôi về làm vợ còn không coi như lối thoát cho cả 2. Tránh trường hợp để cưới nhau về rồi mới đay nghiến, chì chiết nhau. Như vậy sẽ rất khổ sở. Vậy mà…

8 năm cưới chồng, làm vợ, làm mẹ, tôi vẫn thấy mình thật may mắn vì có được anh – người chồng biết thương yêu và có trách nhiệm với gia đình. Nhưng khoảng 2 năm trở lại đây cuộc sống của tôi bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Kinh tế suy thoái, ngành xây dựng đứng yên tại chỗ. Việc này đồng nghĩa với việc kinh tế gia đình tôi có phần suy giảm. Dần dần nó trở thành suy kiệt khi tôi cũng bị mất việc vì giảm biên chế. Cuộc sống thì trăm ngàn vạn thứ phải cần đến tiền, trong khi cả 2 đều ở tình trạng đóng băng thất nghiệp. Cuộc sống bí bách, giật gấu vá vai thành ra mọi chuyện phát sinh.

Chán nản vì không nhận được công trình, có nhận được thì làm mãi chẳng lấy được tiền, chồng tôi bắt đầu bê tha, tệ nạn. Sáng tối rượu chè, bài bạc rồi lại tụ tập. Tôi tìm việc tạm bán hàng trên phố với đồng lương ít ỏi 4 triệu/tháng để lo chi tiêu, con cái.

Rồi gần đây, chẳng biết từ đâu anh lại biết chuyện người yêu cũ của tôi về nước (sau khi chia tay tôi, anh ấy đi lao động nước ngoài đến nay mới về). Vậy là cuộc sống của thêm phần ngột ngạt với sự quản lý, ghen tuông của chồng. Đi đâu làm gì cũng phải báo cáo anh. Anh ghen tới nỗi, bắt tôi ở nhà không cho đi bán hàng nữa. Nhưng như thế thì biết sống làm sao nên tôi vẫn nhất quyết đi làm. Lời qua tiếng lại, tôi bực mình mới nói: “Loại đàn ông không lo được cho cả nhà thì phải để tôi đi làm kiếm đồng rau cháu chứ!”. Có chút động chạm tới lòng sĩ diện, anh ta đã thẳng cánh tát tôi 1 cái đau điếng. Anh ta nói tôi kiếm cớ ra ngoài để đi với người cũ. “Cô lại kiếm cớ để hẹn hò, để lại lên giường với thằng kia ôn kỉ niệm à?”. Anh ta xem tôi như một con đỉ còn hỏi rằng tôi ăn nằm với người yêu cũ vậy rồi có dùng bao cao su không, anh nói anh ghê tởm tôi sẽ không đụng vào tôi vì anh không muốn lây lan cái dơ bẩn từ tôi, trong khi đó tôi chỉ vì lo cho gia đình nên mới lo ra ngoài kiếm tiền, tôi chưa làm gì có lỗi với anh vậy mà anh nỡ đối xử với tôi như vậy.

 

Tôi giận lắm nhưng chỉ biết nín nhịn. Chẳng may, tối đó đang tâm sự với cô bạn thân về chuyện nhà mình: “Đúng là lấy người mình không yêu, bất hạnh thật !”. Chẳng may anh ta nghe được, lại hằm hằm lao vào giằng điện thoại và tát tôi 1 lần nữa. Lần này, tôi cũng nhảy lên tát lại anh ta cho bỏ cái thói vũ phu ấy. Cũng chẳng hiểu sức mạnh ở đâu mà tôi lại dám làm như thế. Vì từ trước tới giờ, lúc nào tôi cũng ngoan ngoãn như một con mèo con với chồng. Hay nói đúng hơn, là tôi sống với cái kiểu rất biết thân biết phận của mình. Chẳng gì thì người ta cũng là người cứu vớt quá khứ dang dở của tôi.

Trong cơn cuồng nộ ấy, anh ta có nhắc lại chuyện cũ. Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: “Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ! Bây giờ thấy nó về lại nhớ nghề à?”. Đau đớn trước những lời của người mà tôi đã gọi làm chồng bấy lâu.

Ghen đến mức này thì thật lòng không còn gì để nói. Sống với nhau cả chục năm, bao cố gắng, bao hy sinh nhưng trong mắt chồng tôi vẫn chỉ là một con đĩ. Cuộc đời thật đắng cay !